bảo bối em không thoát khỏi tôi đâu

Bảo Bối Em Không Thoát Được Đâu - AuDuongThuTrang. Bảo Bối Em Không Thoát Được Đâu. Tác giả: AuDuongThuTrang. Thể loại: Tiểu Thuyết. Số chương: 51 - chưa đầy đủ. Phí download: 6 gạo. Nhóm đọc/download: 0 / 1. Số lần đọc/download: 779 / 1. Cập nhật: 2017-09-25 00:56:51 +0700. Nói kết thúc thì người lũ ông lân cận đã xốc chăn lên khoác dòng áo choàng vệ sinh đi thoát khỏi phòng, bỏ lại một câu nói: -Em nằm im đó đi tôi đi ra ngoài chút. Thiếu hiểu biết sao cô lại nghe lời anh, nằm im trên giường nghỉ ngơi. phút chốc sau anh cù trở lại, loại Bảo Bối, em chạy không thoát đâu ! Anh –Lãnh Ngạo– người cũng như tên, một tổng giám đốc lãnh khốc, với số tài sản khổng lồ, vừa đẹp trai lại vừa độc thân, có thể nói anh chính là ‘kim quy’ thời hiện đại a~. Bảo Bối! Em Nghĩ Em Thoát Khỏi Tôi Chương 105 « Chương Trước. " Không sao .. Con đang ở đâu " Bà Mai Linh xoa đầu Y cười mỉm . Bảo bối, em chạy không thoát! - (Chương 1) - Tác giả Bắp Cải Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. contoh papan data guru dan pegawai cdr. ngọt ngào Truyện này do phùng thị kim ngân 😌😌😌 cho phép Viet Writer đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của Viet Writer CHƯƠNG 3 "CHÂN CHÓ" Cô tỉnh lại đã là trưa hôm sau, chết tiệt người cô thực sự là mỏi nhừ, nơi thắt lưng gần như muốn gảy ra làm đang xem Bảo bối em chạy không thoát Nhớ lại đêm qua, người đàn ông khốn kiếp kia thực sự là không chịu yên tỉnh một chút xíu nào, cứ khoảng 30" lại đè cô xuống hung hăng mà muốn cô. Chỉ nhớ là khi cô chịu không nổi mà ngất đi đã để lại một câu rất chính xác đó là "Cầm thú." bây giờ thì hay rồi đến nổi ngồi dậy cũng là một khó khăn, không biết đêm qua đã bị ăn bao nhiêu lần nữa. Nếu cô biết đêm qua đã bị người đàn ông kia hao tốn hết một hộp bao cao su thì sẽ ra sao nhỉ? Lúc cô đang mệt mỏi suy nghĩ thì người đàn ông bên cạnh đã tỉnh lại từ lúc nào, choàng tay ôm người ngọc vào trong lòng -Mệt sao? Giọng nói lạnh lùng lại ẩn chứa sự quan tâm chưa từng có khiến cô hơi ngẩn ra, bất giác trả lời anh -Ừm rất mệt. Nói xong thì người đàn ông bên cạnh đã xốc chăn lên khoác chiếc áo choàng tắm đi ra khỏi phòng, bỏ lại một câu nói -Em nằm im đó đi tôi đi ra ngoài chút. Không hiểu sao cô lại nghe lời anh, nằm im trên giường nghỉ ngơi. Chốc lát sau anh quay trở lại, cái khác là trên tay anh cầm một ly nước cam -Nghe nói sau khi quan hệ uống một ly nước ép có thể khiến em bớt mệt hơn. Sau đó anh để ly nước lên bàn đỡ cô ngồi dậy rồi đút nước cam cho cô uống. Hoàn toàn xem cô là người bệnh. Khi cô uống cạn ly nước, anh lại ép cô nằm úp xuống giường còn mình thì lại xoa bóp thắc lưng cho cô -Ưm.... Cô thỏa mãn ưm một tiếng thành công khiến người đàn ông nào đó lại nổi lên dục vọng. Cảm nhận nước cái gì đó nong nóng lại chỉa vào người mình còn người đàn ông kia đã ngừng lại động tác. Cô khó hiểu vương tay cầm cái thứ đó lên. . . Ách... đây..đây là....... trời ơi cái gì vậy?! Đây đây chẳng phải là "cái đó" sao? -Bảo bối à! Em không cần phải đốt thêm lửa. Vốn dĩ nó đủ đốt cháy anh rồi. Em đốt thêm muốn nó cháy sang em nữa sao? Hửm? -Không .. không có. Anh cứ tự nhiên đi a~! Nói xong không biết hơi sức đâu đã phóng xuống giường, lại chợt nhớ ra mình không có quần áo 囧 . Cảm nhận ánh mắt nóng như lưả của người nào đó! Bất giác cô lấy tay che lại thân thể sau đó ngồi sụp xuống mong muốn tránh khỏi tầm mắt thêm Bích Phương Idol Chiều Cao Của Bích Phương Idol, Bích Phương Cao Bao Nhiêu Anh hít một hơi thở sâu cố gắng kìm nén ham muốn đi thẳng vào phòng tắm không quên bỏ lại một câu -Quần áo anh đã cho người đem đến đang ở trong tủ quần áo của anh. Sau đó là tiếng nước chảy ào ào. Cô nghe xong quan sát xem anh thực sự không có nhìn lén mới dám đứng lên. Chạy nhanh đến tủ quần áo, quả nhiên đúng là có quần áo phụ nữ. Cơ mà thực sự có rất nhiều a! Anh điều động người ở đâu làm mà nhanh thế?! Cô chọn cho mình một bộ quần áo màu trắng đơn giản. Bộ váy ôm trọn lấy thân thể cô, ở ngực khoét hơi sâu xuống lộ ra ranh ngực gợi cảm, phần hông váy đến đầu gối hơi xòe, bên ngoài lại được phủ một lớp lụa trắng mỏng manh. Trông cô như một nàng tiên nữ, ngoại trừ dấu hôn đỏ thẫm sau lưng và trước ngực! Cô hận cái tên khốn kiếp đang tắm kia, rất may là có chiếc áo khoác nửa lưng cũng màu trắng trong tủ để cô che chắn a! Ngồi trên ghế quan sát xung quanh qua ban công, theo nhận thấy của một cô gái bình thường thì cái tên vừa "yêu" cô kia rất giàu nga. Còn theo bản năng sát thủ thì... nơi này thực rất khó để đột nhập hay giết người. Khi cô quan sát thì người đàn ông kia đã ra khỏi phòng tắm, thay một bộ vest màu đen được mau thủ công khéo léo, khiến anh trông chẳng khác nào một vị thần apolo sáng chói! thông cảm cho cái "văn chương" " cực hay" của ta a~. Ôm lấy người ngọc còn đang mải mê suy nghĩ kia từ đằng sau, hương thơm tươi mát tỏa ra từ người cô khiến anh thoải mái không thôi. -Chúng ta đi ăn tối đi! -Được. Dưới sự dẫn dắt của anh, cô ra khỏi căn biệt thự hoành tráng, bước vào chiếc lamborghini màu đen đi đến Hoàng Gia - nhà hàng lớn nhất thành phố. Bước xuống xe trước thảm đỏ của nhà hàng là một dàn nhân viên ăn mặc chỉnh tề cuối chào -Mời Lãnh tổng vào nhà hàng của chúng tôi. Hi vọng người sẽ có một buổi tối vui vẻ. Anh lại không quan tâm đến bọn họ mà chăm chút từng li cho người ngọc trong lòng. Nào là em muốn ngồi ở đâu, thích ăn cái gì, khẩu vị như thế nào,...vân..vân và mây..mây. Tập thể nhân viên đông loạt đổ một tầng mồ hôi, đây là cái người mà bọn họ tôn kính hay sao? Đây là người lạnh lùng cao ngạo khó phục vụ trong truyền thuyết đó hả? Vậy tại sao lại "chân chó" như thế a~? Nhưng hơn hết bọn họ thắc mắc là cô gái kia là thần thánh phương nào vậy?! Nhưng mà cho dù bọn họ muốn được giải tỏa thắc mắc bao nhiêu thì cũng không dám ngẩng đầu lên để nhìn nga. Đơn giản thôi, cai người vẫn đang hỏi từ Châu Á sang Châu Âu rồi đến Châu Mĩ kia có cho bọn họ ngẩn đầu lên đâu?! - -Lời Ngoài Truyện- Hôm nay ngủ nướng đến 9h30" mới dậy. Chợt nhớ ra là hứa post 2 chương nên cấp tốc viết hết 30" được nhiêu đây "cúng" trước. Chiều có chương tiếp theo, cơ mà có vẻ ngắn a~. Thế nên mai lại có thêm 1 chương nữa Nhớ thanks a~! Từ bây h đến chiều ta mong thấy được 8 like và 4 cmt từ các nàng ủng hộ để chương mới hay hơn. Mà ta lại thỏa mãn lòng hư vinh Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ được 1 giám đốc 1 công ty nhỏ nhận về nuôi dưỡng , ông hết mực yêu thương tôi như con ruột mình vậy , nhưng số phận trớ trêu , ông trời không cho tôi được hạnh phúc , ba dượng tôi lại mất sớm khi tôi mới được 17 tuổi .4 năm trôi qua , sau khi ông từ giã cõi trần , vợ của ông ta khinh bỉ coi thường và hành hạ tôi không khác gì người ở , bà ta ham mê cờ bạc cùng cô con gái ruột . Tới khi công ty lênh đênh trên bờ vực phá sản do nợ nần chồng chất , cổ phiếu tụt dốc không phanh . Không còn gì dựa dẫm , bà ta nhẫn tâm đổ hết mọi thứ lên đầu tôi . Nợ dồn lãi ngày càng tăng , khi dường như chẳng có thể chống cự được nữa , tôi được dì Vương mời đến phục vụ cho hộp đêm . Nghe nói phục vụ thế thôi , chứ nói thẳng ra là bán thân . - Dì Vương à , con thật sự phải đến đó làm việc sao? Tôi mang hi vọng buồn bã hỏi Dì Vương quát to -Tất nhiên rồi ! Công việc không quá khó khăn , ở đấy chỉ toàn mấy lão giàu có , con mà làm vừa lòng họ kiểu gì cũng nhanh chóng có tiền mà trả nợ , còn lo cho cuộc sống của con sau này! Công việc này quả thực quá sức với tôi , mới 21 tuổi đầu , tuổi trẻ còn dài đã phải trở thành gái bán hoa rồi sao? Dù có buồn cỡ nào đi chăng nữa tôi cũng đành chịu thôi , giờ mà không nhanh chóng kiếm được tiền thì tôi kiểu gì cũng bị đánh cho tới chết 10 giờ tối tại hộp đêm Kiwaki Hôm nay tôi mặc chiếc đầm trễ vai màu đen , dài đến gần đầu gối , cổ áo được may khá thấp nên lộ được phần nào bộ ngực đầy đặn của tôi , ánh mắt những gã đàn ông thèm thuồng nhìn không chớp mắt khiến tôi khó chịu - Cô là nhân viên mới sao? Đã đủ 18 tuổi chưa đây? Bà chủ lo lắng nhìn tôi từ đầu đến chân chả khác gì con gái đang tuổi dậy thì! -Con năm nay đã 21 rồi! Tôi nhỏ nhẹ đáp lại -Ừ được rồi ! Mau chóng lên phòng VIP 1969 đi , đợi một hồi sẽ có người đến Đến phòng , tôi mở cửa ra nhưng không thấy ai cả , nhìn quanh phòng mọi thứ đều được trưng bày thật hợp lý , màu sắc hài hoà, không hổ danh là phòng VIP . Tôi dần tiến vào căn phòng , chiếc dường đặt giữa căn phòng thật rộng và trông có vẻ êm ái làm sao! Hương thơm nhẹ của phòng vip thoang thoảng , kèm gió hắt từ cửa sổ vào mát rười rười khiến tôi chỉ muốn lao đến chiếc giường mà ngủ . Nằm đợi một lúc , chưa thấy ai đến , tôi thiếp đi lúc nào chẳng hay Lạch cạch ,... Cánh cửa căn phòng được mở ra một cách nhẹ nhàng nên không thể làm một con heo thiếu ngủ như cô thức giấc Bóng dáng người đàn ông tiến gần lại chiếc giường cô đang nằm và tỉ mỉ quan sát - Gì đây ? Thỏ non sao ? Tới phục vụ cho ta mà dám ngủ say thế này đây ? Anh cười đểu - Được rồi thỏ non à , đêm nay tôi tha cho cô , nhưng lần sau thì đừng hòng Nói xong , anh tiến lại và trèo lên chiếc giường cô đang nằm , nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc váy đen làm lộ bộ nội y màu hồng nhạt của cô , cứ thế dần dần , trên cơ thể cô chẳng còn gì , mọi thứ đều đang phơi bày trước mắt anh. Anh cũng cởi sạch quần áo của mình , nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô , bất giác đưa cánh tay ra ôm cô vào lòng mình . Cảnh tượng ấy quả thật đi vào lòng người , nhìn như 1 cặp vợ chồng đang ôm nhau ngủ -Người con gái này là ai ? Tại sao làm cho ta có cảm giác ấm áp thế này ? Anh thầm nghĩ Anh từ trước đến nay có hàng trăm người phụ nữ vây quanh nhưng chưa một ai có thể cho anh cảm giác ấm áp thế này ngoại trừ cô và ... người con gái năm xưa Tg Lần đầu mình viết truyện , mong các bạn góp ý và ủng hộ mình nhé!

bảo bối em không thoát khỏi tôi đâu