chỉ cho em cưng chiều anh
Full 16 Chương. Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt. Chuyện tình giữa một cô chị gái có thân hình mềm mại, quyến rũ với cậu em trai chính là nội dung của truyện Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh của tác giả Đường Nhã. Cô đóng vai như một người chị gái luôn quan tâm, lo
Cattawin không chỉ là ngoại lệ duy nhất, là bé mèo Pí cưng chiều nhất mà còn là personal photographer đặc biệt nhất của anh nữa. Khi 📸 cho Pí lúc nào Po cũng căn chỉnh làm sao để anh đẹp nhất, hoàn hảo nhất, cưng lắm 🥺 #MileApo #มายอาโป . 18 Oct 2022 00:36:00
Vậy em sẽ làm trước một bộ hỉ phục, nào xong sẽ gửi qua cho chị chụp ảnh giúp em nha.” “Không thành vấn đề, hỉ phục của nam cứ để cho lão Cố nhà chị làm mẫu, chị và anh ấy ôn lại cảm giác kết hôn một chút ha ha, Đường Đường em phải làm nhanh lên nha, chị
Anh bắt đầu cưng chiều cô, cho cô sự chăm sóc tốt nhất, làm cô nhịn không được muốn giao trái tim cho anh. Nhưng mà một người giàu có luôn ở trên cao như anh, cuối cùng là chân thành thật lòng đối với cô. Hay chỉ là vì chinh phục?
Thương anh nên em mới nói là. Anh là con rễ của mama. [ĐK:] Muốn anh nắm tay em. Nói yêu nói thương em. Khẽ hôn lên môi em. Và rồi, tựa vào vòng tay anh. Luyến lưu nước hoa anh. Ngất ngây mắt môi anh.
contoh papan data guru dan pegawai cdr. Sự ra đời của hắn là một kỳ ra đời không chỉ mang lại sự vui mừng và hạnh phúc cho An Vịnh Tâm cùng Thẩm Tư Kiều mà còn tiếp thêm hi vọng cho họ. Hai người đã trải qua rất nhiều thử thách và đau khổ trong tình yêu mới đến được với nhau. Bọn họ đã từng mất đi một đứa bé, hai người thậm chí còn cho rằng họ vĩnh viễn sẽ không thể có con. Nhưng trời cao hiển nhiên không quá tàn nhẫn với những người yêu nhau. Ở thời điểm gian khổ nhất, cuối cùng cũng ban cho họ một đứa con trai khỏe mạnh. Từ lúc hắn ra đời, mọi người liền đem hắn khắc sâu vào trong lòng, dùng câu “Nâng ở lòng bàn tay sợ bể, ngậm trong miệng sợ tan” để hình dung cũng không nói quá. Thế lực đứng đầu hắc đạo ở toàn bộ Châu Á hiện nay có tên là “Ngân Khuyết Môn” nằm ở Đài Loan. Ông ngoại của An Vịnh Tâm là người đứng đầu, ông còn là chuyên gia khoa tim mạch nổi tiếng khắp thế giới. Bất kỳ một người nào ở “Ngân Khuyết Môn” cũng biết tiểu thư An gia sinh được đứa con trai này quả thật không dễ dàng gì. Cho nên tất cả mọi người đều đem hết khả năng tận lực che chở hắn, đem hắn so với tính mạng của mình còn quan trọng quả thật là một thiên chi kiêu tử được hàng vạn hàng nghìn sự yêu thương nuông mà vô luận bọn họ yêu thương hắn như thế nào cũng so ra kém với “chị gái” hắn. Người này là con gái nuôi của An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều. Cô gái nhỏ đó xinh đẹp như búp bê...Ánh nắng buổi trưa ấm áp nhẹ nhàng chiếu rọi khắp nơi. Hoa Tường Vi xinh đẹp với đủ loại màu sắc khoe sắc khắp nơi trong sân sau của ngôi này Thẩm Thiên Vi gần sáu tuổi, cô bé đang tưới nước cho những bông hoa Tường Vi xinh đẹp một cách tỉ mỉ. Ánh nắng ấm áp chíu lên cái tạp dề màu tím cùng với khăn trùm đầu cùng màu làm cho cô bé giống như một tiểu tinh linh đáng yêu động lòng mặt nhỏ nhắn đáng yêu như một con búp bê tinh xảo cho dù có dính một chút bùn đất cũng không làm tổn hại chút nào đến vẻ đẹp của cô bé. Chóp mũi nho nhỏ mượt mà toát ra mồ hôi, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi cong lên chứng tỏ cô bé đang rất nghiêm túc.“Vi, Vi...”Một giọng nói thật nhỏ đột nhiên vang lên ở phía sau. Cô bé giật mình, lập tức quay người lại cứ như mình bị điện giật. Cô nhìn về phía cách đó không xa có một viên thịt nho nhỏ tròn tròn đang ngồi trên chiếc xích đu màu đang nhìn cô chằm chằm với cặp mắt đen đáng miệng nhỏ nhắn của cô nở ra một nụ cười hết sức sủng nịnh. Cô bé vội vàng đứng lên, vỗ vỗ cái tạp dề rồi đi về phía xích đu, cúi người từ trên cao nhìn xuống.“Thiên Dục, em gọi chị phải không?”Thẩm Thiên Dục mới hai tuổi hoàn toàn kế thừa tư chất cùng vẻ ngoài của ba mẹ hắn. Hắn có một hình dáng cực kỳ xinh đẹp trừ đôi mắt trong trẻo lấp lánh kia thì tròng mắt đen cực kỳ giống An Vịnh Tâm. Hắn có khuôn mặt tuấn tú có tám phần giống Thẩm Tư mắt đen nhanh như chớp nhìn chằm chằm Thẩm Thiên Vi, tay nhỏ bé phấn nộn bắt lấy tạp dề của cô bé, sau đó nở ra một nụ cười rạng rỡ.“Ha ha, em muốn lấy tạp dề của chị à?” Thẩm Thiên Vi cười “Hì hì” một tiếng nắm lấy tay nhỏ bé của hắn thuận tiện ngồi xuống kế bên. Cô nhìn hắn, trong lòng dâng lên một loại cảm xúc ấm là em trai của cô, là em trai mà cô yêu quý nhất!Mặc dù cô mới sáu tuổi nhưng tâm trí của cô đã trưởng thành rất nhiều so với những đứa trẻ cùng lứa khác. Cô đã từng là một đứa trẻ bất hạnh nếu như không phải ba mẹ đem cô về nuôi thì bây giờ cô không mình đang trôi nổi ở đâu, phải trải qua một cuộc sống như thế khi mẹ mang thai Thiên Dục, sự mong đợi mãnh liệt của ba mẹ cũng lây sang cô, làm cho cô không khỏi chờ mong vào hắn. Cô biết Thiên Dục là đứa trẻ không dễ dàng có được. Cô yêu quý ba mẹ cho nên cô cũng sẽ dùng toàn bộ tình cảm cùng sinh mạng để yêu thương, bảo vệ đứa em trai này, không cho bất cứ ai có thể tổn thương hắn, cô nhất định sẽ bảo vệ Thiên Dục được một tuổi lẻ ba tháng, câu đầu tiên hắn nói không phải ba cũng phải mẹ mà là “Vi Vi”... Khi đó hắn đứng trước cái ghế nhỏ màu trắng. Cô hít hít mũi khóc thật khó coi. Mẹ lại nói cô thật ngốc nên vui vẻ mới đúng. Bởi vì cô yêu thương hắn, luôn ở xung quanh chạy trước chạy sau chăm sóc cho hắn nên hắn mới có thể thích cô như miệng nhỏ nhắn của Thẩm Thiên Vi cong lên, cô nhẹ nhàng siết chặt gương mặt trắng nõn của Thẩm Thiên Dục “Thiên Dục, phải gọi là chị! Nói theo chị, chị, chị...”“Vi, Vi Vi”Gương mặt nhỏ nhắn trắng noãn của hắn lại tỏ ra rất nghiêm túc, Thẩm Thiên Vi vừa bực mình vừa buồn sai. Người đầu tiên hắn mở miệng gọi là cô nhưng tại sao không phải là “Chị” mà là tên của cô chứ? Cô thật sự rất muốn nghe hắn gọi một tiếng chị... Nhưng tên nhóc này thà chết chứ không chịu làm theo, hắn xác định rằng cô chính là Vi nói có thể vì hắn thường nghe ba và mẹ gọi cô là “Vi Vi” nên mới nhớ hai chữ là một thất bại tốt lúc nào cô mới có thể nghe hắn gọi một tiếng chị đây?“Thiên Dục, chị là chị của em!” Cô từ trong túi móc ra một cái khăn tay nhỏ mềm mại thay hắn lau đi mồ hôi trên trán, cưng chiều xoa xoa cái má mềm mại của hắn.“Vi Vi...” Cái miệng nhỏ nhắn chu lên, một lần nữa bật ra hai chữ này. Thẩm Thiên Dục nhìn chằm chằm cô vừa giống như đang suy nghĩ cái gì đó vừa giống như đang mơ mộng.“Được rồi, được rồi, là Vi Vi nha!”Một chuỗi tiếng cười vui tươi hớn hở từ miệng Thẩm Thiên Dục phát ra, giống như hắn vô cùng hài lòng với đáp án này.“Em đó, mỗi lần bắt nạt chị đều vui vẻ như thế”Thẩm Thiên Vi vuốt cái mũi nhỏ của hắn một cái, hai người cùng nhau cười rộ ở sân sau có tiếng cười đùa vui vẻ, hai vợ chồng vẫn đứng ở cửa chính cũng cười theo. An Vịnh Tâm bị Thẩm Tư Kiều ôm vào trong ngực “Kiều, em thấy thật hạnh phúc.”“Anh cũng vậy” Thẩm Tư Kiều hôn nhẹ lên trán lúc sau, An Vịnh Tâm ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn về phía Thẩm Tư Kiều, cô nói “Chồng ơi, chúng ta sinh thêm một đứa bé được không?”Thẩm Tư Kiều cũng không kinh ngạc trước đề nghị của vợ. Hắn chỉ thở dài tiếc nuối “Vợ à, anh xin lỗi, coi như em muốn thì nó cũng sẽ không xảy ra.”“Tại sao?”“Bởi vì anh đã buộc ga-rô ngăn sinh nở rồi, không có khả năng cho em đứa bé.” Thẩm Tư Kiều sủng nịnh nhìn vợ giống như đang nhìn bảo bối quý giá nhất.“Cái gì?” An Vịnh Tâm quả thật rất khiếp sợ “Tại sao tới bây giờ anh mới nói cho em biết?”“... Anh không muốn mạo hiểm nữa, rất nguy hiểm!” Câu trả lời của hắn khiến khóe mắt An Vịnh Tâm nhanh chóng đỏ rực “Chúng ta còn có Vi Vi và Thiên Dục mà, như vậy là đủ rồi.”“Đứa ngốc!” An Vịnh Tâm vùi mặt vào trong ngực hắn hít hít chóp mũi “Em yêu anh, thật sự rất yêu anh.”“Anh cũng thế...”Một lúc sau, từ trong sân sau vọng ra tiếng cười của lũ trẻ một lần nữa hấp dẫn sự chú ý của hai vợ chồng. An Vịnh Tâm cố làm ra vẻ uất ức nói “Con trai của anh là một tên khốn kiếp. Hắn bắt nạt em.”“Sao vậy?” Thẩm Tư Kiều nhíu mày, mang theo nụ cười biết rõ còn hỏi.“Ở trước mặt em hắn rất nghịch ngợm nhưng ở trước mặt Vi Vi lại rất ngoan ngoãn, một dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng đáng yêu... Đây không phải là bắt nạt em thì là gì?” An Vịnh Tâm chu Tư Kiều vừa nghe, hé miệng cười lên “Vợ à, con trai của em mới hai tuổi mà thôi...”“Chính là mới hai tuổi mới đáng sợ nha!” An Vịnh Tâm không phục nói “Cũng không biết di truyền từ người nào, ranh ma muốn chết!”“Không phải từ em sao?”“Làm ơn, chồng à, con anh cũng có phần đó! Hắn sau này khi dễ lời nói của anh, em không giúp một tay đâu!”“Vậy... Sau này để cho Vi Vi đối phó với hắn.”“A! Ý kiến hay!” mắt đẹp của An Vịnh Tâm lóe sáng. Cho dù là Hỗn Thế Tiểu Ma Vương đi nữa thì cũng có khắc tinh. Cô ôm cổ Thẩm Tư Kiều “Chồng à, anh thật thông minh.”“Quá khen, anh muốn phần thưởng, một cái hôn.”“Không thành vấn đề, một trăm cái cũng có, ha ha...”Ở nơi nhỏ bé này tràn ngập hạnh phúc. Đó đã là một câu chuyện xưa còn bây giờ đã là chuyện khác...“Nhóc con, thành thật khai báo cho mẹ. Nửa tháng trước, xâm nhập kho tư liệu trường học lấy đề thi sau đó phát tán trên internet làm hại cuộc thi rối loạn có phải là con giở trò hay không?”Tiếng la hét cực kỳ vang dội từ căn phòng nào đó ở lầu hai Thẩm gia truyền ra. Giọng nói của nữ chủ nhân vô cùng tức giận nhưng hiển nhiên người bị trách mắng lại vô cùng hời đứa bé lười biếng ngồi dưới đất sát cửa sổ. Nó không ngẩng đầu lên, cặp mắt vẫn như cũ quét qua cuốn sách Anh Văn cầm trong tay, một ngón tay nhỏ bé trắng noãn thong thả ung dung giả vờ ngoáy ngoáy lỗ tai, khóe miệng nâng lên một chút, cười như không cười, âm thanh thở dài nhẹ nhàng chậm chạp từ môi mỏng bật ra “Mẹ, làm việc phải có chứng cứ, mẹ không thể nói oan cho người tốt được. Hơn nữa người này còn là con trai bảo bối của mẹ! Còn nữa, nếu như có thể, mẹ có thể nói nhỏ một chút không? Trái tim của con rất yếu ớt, đừng hù dọa con.”“Cứt chó!” Từ ngữ bất nhã từ môi mỏng của An Vịnh Tâm bật ra, cô chống nạnh từ trên cao nhìn xuống cái người có bộ dạng “Việc không liên quan đến mình, vắt giò ngồi xem”, cô tự nói với mình, nhất định phải tỉnh táo, phải tỉnh táo! Nhưng...“Trái tim của con rất tốt, tốt đến độ có thể làm si măng cốt thép! Chứng cứ? Mẹ không cần đến nó, mẹ nhìn vào mắt con là biết con nói thật hay nói giả, huống chi... Con cho rằng mẹ thật sự không có chứng cứ sao?”Cuối cùng đứa trẻ bất đắc dĩ buông quyển sách dầy cộm xuống, nó nhìn về phía An Vịnh Tâm mỉm cười và nói “Mẹ đã lớn tuổi rồi tức giận không tốt cho sức khỏe đâu, người trưởng thành nên giữ vững phong độ, hơn nữa, ba nói mẹ ở trước mặt con không được nói tục, mẹ quên rồi sao?”“Con!” An Vịnh Tâm bỗng chốc nắm chặt bàn tay, cô thật sự muốn đem thằng nhóc trước mắt từ trên lầu ném gì gọi là “Lớn tuổi”? Cô mới ba mươi tuổi! Hai từ “Lớn tuổi” cùng cô một chút quan hệ cũng không có, cô...Bây giờ không phải là lúc nghĩ tới vấn đề rối rắm hồi lâu sau, cô nheo mắt lại, hít thở sâu một hơi rồi nói “Thẩm Thiên Dục, cho mẹ một lý do, mẹ liền bỏ qua cho con.”Đứa bé cũng chính là Thẩm Thiên Dục, từ dưới đất đứng lên, duỗi lưng một cái “Nào có lý do gì? Muốn làm thì làm thôi.”“Quả nhiên là con!” Chất vấn lâu như thế, cái thằng nhóc này cũng không nói ra đáp án, hiện tại lại thẳng thắn một cách không cần thiết, làm trò quỷ gì đây? An Vịnh Tâm ôm bả vai Thẩm Thiên Dục lén lút nhỏ giọng hỏi “Muốn làm trò quỷ gì thì làm đi, cho tới bây giờ con sẽ không làm chuyện không có lợi ích! Trò đùa dai này sẽ lãng phí quá nhiều thời gian của con, con luôn ghét như vậy mà. Nói, có âm mưu gì?”Thẩm Thiên Dục nhíu mày liếc xéo An Vịnh Tâm “Mẹ, nam nữ thụ thụ bất thân, mẹ có thể buông con ra không?”Hắn lại dám nói nam nữ thụ thụ bất thân với cô sao. Người nữ là mẹ của hắn nha! Lại nói, hắn là một đứa trẻ tám tuổi hiểu cái gì là chuyện nam nữ chứ!“Nói mau, nếu không con đừng mơ tưởng có thể gặp lại Minh Ít Liêm!” An Vịnh Tâm dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được, có thể huấn luyện đứa con trai nhỏ của cô đem kho tư liệu nhà người ta ra giải trí, trừ chồng của Hoắc Vân Khê ra thì còn ai nữa. Người đó được giới hacker xưng là “Tôn Vương”. Chính là gã đàn ông tên Minh Ít Liêm ngoài đời thực, tuyệt đối không có người thứ hai!Nghiệt duyên, nghiệt duyên! Cô không nên cho con trai mình cùng đám người thông minh đến cực kỳ quái dị kia qua lại với nhau!“A, mẹ, mẹ không biết trên thế giới này có cái gọi là máy vi tính với điện thoại sao?” Thẩm Thiên Dục rất khờ dại đáp lại.“Con...”Lời nói của An Vịnh Tâm còn chưa bật ra, Thẩm Thiên Dục nghiêng mắt nhìn thấy cái gì đó ở ngoài cửa, vẻ mặt đột nhiên thay đổi 180 độ, gương mặt tuấn tú xinh đẹp tràn đầy áy náy nói “Mẹ, con sau này sẽ không dám nữa, mẹ đừng đánh con có được không?”An Vịnh Tâm kinh ngạc cúi đầu nhìn con trai mình.“Mẹ?” Làm gì dùng từ này gọi cô, hơn nữa, cô nói đánh hắn bao giờ chứ?“Mẹ! Một tiếng kêu gấp gáp vang lên, một bóng dáng mảnh khảnh vọt vào phòng. Đứa bé trong ngực An Vịnh Tâm đột nhiên biến mất. Hắn chạy đến phía sau bóng dáng mảnh khảnh kia nhanh tới mức cô còn không kịp phản ứng.“A, Vi Vi, con đã về rồi sao?”“Mẹ, mẹ đừng đánh Thiên Dục có được không? Hắn phạm sai lầm sẽ sửa, thật đó!” Người vọt vào phòng chính là khắc tinh mà Thẩm Tư Kiều đã nói con gái của bọn họ Thẩm Thiên Vi. An Vịnh Tâm nhìn đứa con gái xinh đẹp như búp bê, khuôn mặt nhỏ nhắn phía trên tràn đầy sự thiên vị...Sai lầm rồi, sai lầm rồi, không phải khắc tinh, hoàn toàn là cứu tinh!Từ nhỏ đến lớn, bất luận là thằng nhóc đó phạm vào lỗi gì, chỉ cần có Vi Vi ở đây, toàn bộ cũng sẽ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Hơn nữa cái thằng nhóc này rất nhanh chóng hiểu được đạo lí đó, hắn liền biết lợi dụng “chị gái” mình... Nói tóm lại, cô hiện tại là không có biện pháp động vào thằng nhãi này.
Những lời này thành công đả kích Thẩm Thiên Vi, thiếu chút nữa cô đã lộ ra nguyên hình! Trái tim của cô... Làm sao mà ngừng yêu thương hắn được? Chỉ là...Nước mắt đọng trên khóe mắt cô một lần nữa, cô buộc mình gầm nhẹ “Đúng vậy, đây là sai lầm, tất cả đều là sai lầm không thể sửa chữa! Em có thể không quan tâm, nhưng chị không làm vậy được! Chị không chịu nổi người khác ở sau lưng nói quan hệ của chúng ta, nói chị ngay cả em trai mình cũng quyến rũ, nói chị biến thái, nói chị “luyến em trai”! Em không sao cả, vì em là thiên tài, nhưng em bằng cái gì cho là chị cũng không sao? Chị là người bình thường, cũng có giới hạn cuối cùng! Bởi vì em, chị mất đi tất cả bạn bè, biến thành một người cô độc, biến thành một quái nhân đáng thương! Chị thật sự không chịu được nữa rồi, em rốt cuộc có hiểu hay không?”Cô gầm nhẹ một phen, trong nháy mắt khiến toàn thân Thẩm Thiên Dục cứng ngắc, nhưng nhìn cô hoàn toàn mất khống chế, hắn đột nhiên như trút được gánh nặng... Bởi vì cuối cùng hắn cũng biết được nguyên nhân cô lo lắng sợ hãi, cho dù cùng lúc đó, hắn cũng cảm thấy rất đau lòng.“Nếu sự thật là như vậy, anh nói với em một tiếng thật xin lỗi..Bởi vì anh sai lầm rồi, cho rằng em cũng yêu anh nhưng mà anh yêu em, yêu đến mức có thể vứt bỏ toàn thế giới.”Bỗng dưng cô cảm thấy trái tim mình bị móc ra, khô khốc chát chát, rồi lại không nhịn được nước mắt rơi đầy mặt. Cô cảm thấy mình thật ghê tởm, đứng trước mặt hắn thẳng thắn nói ra tất cả, cô cảm thấy mình cực kỳ ích kỷ, cực kỳ đáng sợ!“Thiên Dục...” Cô khổ sở thở dài, mắt đẹp mang theo tình yêu say đắm nhìn hắn, nhỏ giọng thẳng thắn “Em không phải là chị, làm sao biết chị tự ti chứ?”“Tự ti? Em rốt cuộc đang nói cái gì?” Thẩm Thiên Dục không cô như không còn một giọt máu, môi cô tái nhợt khẽ run, thật lâu sau, một sự thật mà cô không chịu nổi từ trong miệng bật ra “Chị... Là con gái của tội phạm giết người.”Đột nhiên không khí trở nên im lặng khác Thiên Dục cho là mình nghe nhầm, không thể tưởng tượng nổi mà cười lên, cố làm ra vẻ nhẹ nhõm nói “Vậy sao? An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều biến thành tội phạm giết người hồi nào vậy?”“Em rõ ràng cũng biết, không phải sao? Tại sao phải làm như không biết?” Cô nhếch thật sự cho rằng mình đã quên mất, cho đến ngày ba ruột của cô xuất hiện...Mặc dù cô ngoài mặt giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng kỳ thật lòng cô đã như gương vỡ thành nghìn mảnh. Đúng vậy, cô không hận, cũng đã quên! Nhưng tại sao ông ta lại xuất hiện, đến nhắc nhở cô nhớ tới sự thật tàn nhẫn kia!Cô không phải là con gái của Thẩm gia! Ba ruột cô là người mang tội giết người, hơn nữa còn là hung thủ giết mẹ ruột cô...Cô hèn mọn như vậy, làm sao đường đường chánh chánh cùng Thẩm Thiên Dục ở chung một chỗ?Vô luận là chị em, hoặc là con gái của tội phạm giết người, mặc kệ là thân phận nào, đều không cho phép cô phóng túng tình cảm của mình!Nếu quả thật yêu hắn, sẽ vì hắn mà suy nghĩ không phải sao?Đúng vậy, hắn đương nhiên biết ý của cô, nhưng điều đó với bọn họ có quan hệ gì?“Thẩm Thiên Vi!” Thẩm Thiên Dục hạ thấp giọng nói xuống, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên nhìn mình, nghiêm túc nói “Em có thể không cần rối rắm như thế được không? Lúc nào cũng suy nghĩ lung tung? Em chỉ cần nhìn anh, yêu anh là được rồi, không cần vì bất cứ chuyện gì mà lo lắng.”“Chị không làm được.” Thẩm Thiên Vi khổ sở quay đầu “Trên thế giới này không phải chỉ có hai chúng ta, tối thiểu còn có người yêu thương chúng ta là ba và mẹ, bọn họ tuyệt đối sẽ không hi vọng nhìn thấy chúng ta ở chung một chỗ, tuyệt đối cũng không hi vọng chị yêu em.”“Em...” Thẩm Thiên Dục cứng họng “Thật là tức chết anh mà! Em vì như thế mà giận anh, như vậy mới thật sự là tổn thương anh! Em đã lo lắng phản ứng của ba mẹ như thế, vậy thì đi, em theo anh về nhà cùng nhau đối mặt với họ! Cùng lắm thì nói cho toàn thế giới biết chúng ta đang yêu nhau! Xem bọn họ sẽ tiếp nhận chúng ta hay là sẽ thất vọng?”Thẩm Thiên Vi hoảng sợ, vội vàng lùi xa ra “Em điên thật rồi! Cái gì mà nói cho toàn thế giới biết chứ, ba và mẹ sẽ bị dọa chết mất!”“Bọn họ sẽ không bị dọa!” cô muốn hắn giải thích như thế nào cô mới hiểu chịu hiểu “Dù sao, em theo anh trở về thì biết.”“Chị không về.” Thẩm Thiên Vi dùng lực tránh thoát Thẩm Thiên Dục, cô vội vàng chạy đi, muốn thoát khỏi hắn.“Thẩm Thiên Vi, không cho phép chạy!”Tiếng bước chân đuổi theo càng ngày càng gần, Thẩm Thiên Vi hoảng hốt vọt tới bên lề đường, cũng không nhìn đèn tín hiệu bên đường liền chạy thẳng qua, gió bên tai đang thổi o o... Cô chỉ biết cô phải rời khỏi hắn thật nhanh, tuyệt đối không thể cùng hắn quay về gặp ba mẹ nói ra mọi chuyện, không thể!Thẩm Thiên Vi chưa kịp qua hết đường, đột nhiên cô rùng mình, tiếng kèn xe vang lên khắp nơi. Khi cô ý thức được hành động lỗ mãng của mình, cô hoảng sợ đứng trên đường cái, trơ mắt nhìn phía bên phải một chiếc xe hơi chạy thẳng về phía mình...“Vi Vi!”Một thanh âm hoảng sợ vang lên, Thẩm Thiên Vi liền giật mình cô cảm thấy mình bị đẩy ra xa, ngã sấp trên mặt đất! Lúc đó, cô nghĩ là mình sẽ bị thương, thậm chí có thể sẽ chết... Vậy mà, chớp mắt một cái, cô lại phát hiện mình bình yên vô đó, một suy nghĩ đáng sợ ập tới, cô thẫn thờ, chậm rãi quay đầu, nhìn vị trí vốn là mình phải nằm đó, hiện tại, lại là người mà cô yêu đến tận xương tủy khắc cốt ghi tâm...Máu từ đầu, từ thân thể hắn chảy ra, nhiễm đỏ xung quanh hắn, giống như là một màn máu diêm dúa đáng sợ, chói mắt mà dữ thân Thẩm Thiên Vi lạnh lẽo trong nháy mắt, cô cảm thấy hô hấp của mình gần như ngừng đến khi cô phản ứng kịp, cô giống như phát điên điên, lăn một vòng mà chạy tới bên cạnh hắn, ôm thân thể của hắn, phát ra tiếng hét thê lương mà tuyệt vọng “Thiên Dục!”Đèn đỏ bên ngoài phòng giải phẫu vẫn sáng, mọi người vẫn chờ đợi bên ngoài có tâm trạng vô cùng lo lắng, vợ chồng Dịch Thiên, vợ Đỗ Vịnh Duy - Tống Mật Nhi, tất cả người của Sự Vụ Sở... Tất cả đều đến đông đủ, mặt mỗi người đều không còn một giọt biệt là An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều, thân thể họ lảo đảo muốn ngã xuống. Đối với bọn họ mà nói, Thẩm Thiên Dục là toàn bộ thế giới, không có Thẩm Thiên Dục, đối với bọn họ tuyệt đối là đả kích trí gian từng giây từng phút trôi qua, tất cả mọi người đều cảm thấy một ngày dài như một có một người lại không như vậy, cô chỉ ngơ ngác ngồi núp ở góc tường, ánh mắt trống rỗng nhìn tới ánh đèn đỏ trước phòng giải phẩu, không biết là đang nghĩ biết trải qua bao lâu, ánh đèn trước phòng phẫu thuật cuối cùng cũng cả mọi người gần như nín thở, xông về trước cửa phòng mổ, rất nhanh... Một bóng người quen thuộc đi ra từ phòng phẫu thuật, Đỗ Vịnh Duy mệt mỏi vén lên khẩu trang, lộ ra một nụ cười yếu ớt “Phẫu phẫu rất thành công, Thiên Dục không có nguy hiểm đến tánh mạng, chỉ là còn phải hôn mê một thời gian.”“Cám ơn trời đất!”“Ông trời, thật tốt quá...”Đỗ Vịnh Duy vừa dứt lời, một đám phụ nữ liền ôm chồng mình vừa khóc vừa cười giống như biến thành một đứa trẻ. An Vịnh Tâm thở phào nhẹ nhõm lúc này mới phát hiện một bóng dáng mảnh khảnh đang vùi ở góc tường, bà vội vã đi tới, lại phát hiện Thẩm Thiên Vi không ổn lắm, bộ dáng kia có chút quen thuộc, giống như là... đã từng là bà trước đây!Cái ý nghĩ này dọa sợ An Vịnh Tâm, bà vội vã lay người Thẩm Thiên Vi “Vi Vi, Vi Vi, con đừng hù dọa mẹ! Đã xảy ra chuyện gì? Nói cho mẹ nghe.”Thẩm Tư Kiều nghe tiếng vợ thét lên liền đi tới, ngồi xổm xuống vòng chắc người An Vịnh Tâm, chau mày lại “Vịnh Tâm, không nên gấp gáp, từ từ đã.” Thẩm Tư Kiều an ủi vợ xong, mới chậm rãi vuốt đầu Thẩm Thiên Vi, nhẹ nhàng nói “Vi Vi, Thiên Dục đã không sao rồi, hắn được cứu sống rồi! Hơn nữa bây giờ hắn rất cần con, con phải chăm sóc hắn!”Đơn giản chỉ là mấy câu nói đã khiến Thẩm Thiên Vi chợt run một cái, cô gần như từ trong mộng tỉnh lại. Cô ngây ngốc ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Tư Kiều, giọng nói khàn khàn thô két giống một người đàn ông, lầm bầm lầu bầu “Thiên Dục... Không sao? Hắn cần con?”“Ừ, đúng vậy.” Thẩm Tư Kiều gật đầu một cái, khẳng định.“Vi Vi, đi xem Thiên Dục có được không? Cùng mẹ đi xem Thiên Dục...” An Vịnh Tâm thấy Thẩm Thiên Vi khẽ nhúc nhích, mới thở phào một cái, dịu dàng khuyên chốc, từng giọt nước mắt nóng bỏng từ khóe mắt Thẩm Thiên Vi chảy xuống, từ nức nở, khóc lớn rồi đến gào khóc, khóc đến gần như thở không nổi, cô nhào vào ngực An Vịnh Tâm, tự trách “Mẹ, là lỗi của con, đều là con làm hại, là con làm liên lụy tới Thiên Dục!”“Không phải, ngoan, chuyện không liên quan con.” An Vịnh Tâm bật khóc cùng con gái sao bà có thể trách con gái mình chứ? Đây tất cả đều là đứa con trai mình tự nguyện. Huống chi, nếu như không có Thiên Dục, bọn họ đã mất đi Vi Vi rồi, con bé tại sao không hiểu...Hai mẹ con ngồi ôm nhau khóc nức nở làm mọi người cảm động, bọn họ cũng hiểu nhưng không làm gì Thiên Dục hôn mê một thời gian, lâu hơn so với suy nghĩ của mọi khoảng thời gian này, Thẩm Thiên Vi kiên quyết một mình chăm sóc hắn, không cho phép bất cứ ai giúp một tay. Có lẽ chính cô cũng không biết, ham muốn giữ lấy cùng ý muốn bảo hộ Thẩm Thiên Dục của cô đã đạt đến giới hạn cao nhất có thể nói đã trở thành một loại bệnh Thẩm Thiên Dục tái nhợt yếu ớt nằm trên giường bệnh, lòng Thẩm Thiên Vi vô cùng đau nhẹ nhàng nằm trên người hắn, yên lặng rơi lệ, lầm bầm lầu bầu “Thiên Dục, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại có được không? Không cần ngủ nữa, tất cả mọi người thật lo lắng cho em, chị cũng thế.”Mà Thẩm Thiên Dục nằm trên giường vẫn không nhúc nhích. Điều đó khiến Thẩm Thiên Vi vô cùng lo lắng. Cô khẽ hôn lên tay trắng nõn của hắn “Chị thề, chị sẽ không bao giờ bỏ rơi em nữa! Là chị ngu ngốc, là chị ích kỷ, chị cho là... Cho là kháng cự lại em như thế mới là tốt cho em nhưng chị lại không chú ý đến cảm giác của em! Thiên Dục, chị thật sự yêu em, chị cũng yêu em, yêu đến mức có thể vứt bỏ toàn bộ thế giới! Em có thể tin tưởng chị không? Chị sẽ không trốn tránh, không bao giờ rời xa em nữa... Em nói yêu chị, cưng chiều chị, không để cho chị khổ sở, có đúng không? Em mau tỉnh lại, sau này đến lượt chị cưng chiều em, yêu em! Chị đồng ý với em, trừ em ra, chị tuyệt đối không nhìn người khác, có được không?” Thẩm Thiên Vi tha thiết bày tỏ tình cảm của mình nhưng cũng không thể lay tỉnh Thẩm Thiên Dục đang ngủ mê man, nhưng cô sẽ không bỏ cuộc, cô sẽ kiên trì, mỗi ngày ngồi nói chuyện với hắn, chờ hắn tỉnh khi Thiên Dục bị đụng xe, cô hoàn toàn hiểu được một chuyện. Cái gì là lời đồn đại, cái gì là chị em, cái gì là con gái của tội phạm giết người, cái gì tự ti... Tất cả đều là lời nói suông, buồn cười mà vô căn cứ! Thiên Dục chính là thế giới của cô, chỉ cần hắn tốt, tất cả đều tốt! Tất cả rối rắm trước kia, đều là do cô mua dây buộc mình, là cô đáng chết. Nếu như không có Thiên Dục thì cô cũng không còn thiết sống lúc lâu sau, Thẩm Thiên Vi mỉm cười chùi sạch nước không khóc, cô sẽ kiên nhẫn chờ Thiên Dục tỉnh lại, cũng tin tưởng hắn nhất định sẽ tỉnh lại thật như sự hy vọng của Thẩm Thiên Vi, sau khi hôn mê nửa tháng Thẩm Thiên Dục cuối cùng cũng tỉnh lại! Ở trường học nhận được điện thoại thông báo, Thẩm Thiên Vi gần như là dùng hết sức mình nhanh chóng vọt tới bệnh phòng bệnh của Thẩm Thiên Dục có rất nhiều người, tất cả đều đang cùng hắn vui vẻ nói chuyện phiếm, giễu cợt hắn nếu như không tỉnh dậy nữa thì sẽ hóa đá mất! Thẩm Thiên Vi thở hồng hộc đứng ở cửa phòng bệnh, cô thấy người đang ngồi trên giường gầy hơn trước và còn có vẻ hơi tái nhợt nhưng lại cười dịu dàng như nước. Đó chính là Thẩm Thiên Dục, vành mắt của cô lập tức ửng hồng tỉnh, thật sự tỉnh rồi!Đang lúc mọi người cười nói vui vẻ, cô đi về phía Thẩm Thiên Dục, nhưng lại không biết nên nói cái gì, cô có thật nhiều điều muốn nói với hắn, rồi lại không biết mở miệng bắt đầu từ đâu...Bầu không khí có chút căng thẵng, lúng túng. Người ngồi trên giường cuối cùng cũng nhìn đến Thẩm Thiên Vi, hắn dùng ánh mắt hờ hững lạnh lùng trước đây chưa từng có tò mò dò xét cô, sau đó lại làm tất cả mọi người khiếp sợ khi hắn nói “Chị là ai?”Chị là ai?Đây là một ma chú ác độc, chỉ ba chữ, lại phá hủy tất cả niềm tin có thể bắt đầu sống lại của Thẩm Thiên Vi! Hắn rõ ràng nhớ mọi người, lại chỉ quên mình là ai?Cô đột nhiên cảm thấy tất cả mọi thứ xung quanh đều là một mảnh đen tối, trên mặt đất rộng lớn như thế lại âm u chỉ có một mình cô, cô bị hơi thở lạnh lẽo bao vây, cảm giác này quả thật sống không bằng chết, giờ phút này, cô lại không biết... Cô là năm Bắc.“Cô giáo Thẩm, cô giáo Thẩm, Đồng Đồng khi dễ con! Ô ô...” Một giọng nói non nớt yếu đuối vang lên, sau đó một cô gái mập nhỏ đáng yêu chạy từ nơi vui chơi của nhà trẻ vọt tới bên cạnh giàn hoa Thanh giàn hoa Thanh Đằng, có một cô gái xinh đẹp trầm tĩnh đang ngồi đó, ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu rọi trên người lý mà nói, đây là một phong cảnh ấm áp, mà cô, rõ ràng cười nhưng lại không cảm thấy một chút ấm áp nào, đó là cảm giác cô đơn lạnh đứa bé không có nhạy cảm như thế, nó chỉ là cảm thấy cô giáo Thẩm rất đẹp, rất dịu dàng, cô bé úp sấp trên người cô giáo làm nũng khóc “Đồng Đồng lấy món đồ chơi của con, không trả cho con, hắn là tên khốn kiếp!”
Thẩm Thiên Vi nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên cô đứng dậy, vô thức trở về phòng lấy giỏ sách đi ra cửa. Cô nghĩ, cô cần rượu! Lúc này, chỉ có rượu mới có thể chuốt say cô, làm cho cô quên đi triệt để những nỗi đau trong nội tâm!Chỉ cần say, thì chuyện gì cũng sẽ không nhớ nữa, như thế sẽ tốt hơn nhiều, phải không?Đêm khuya, Thẩm Thiên Dục nhận được điện thoại của một người tự xưng là nhân viên phục vụ của cửa hàng tiện lợi, nghe hắn nói mấy câu, Thẩm Thiên Dục liền vội vàng chạy tới địa chỉ mà đối phương vừa xuống xe, đóng cửa lại, rất nhanh chóng nhìn thấy một người phụ nữ điên loạn trước cửa hàng tiện lợi, bên cạnh đó còn có bộ mặt bất đắc dĩ của nhân viên phục vụ. Người phụ nữ kia, hắn đã quá đỗi quen thuộc, chỉ là, hắn không biết cô biết uống rượu, còn uống đến nỗi say khướt.“Tránh ra! Nấc... Cậu không cần lo cho tôi, tránh ra!” Thẩm Thiên Vi đứng trước cửa hàng tiện lợi, bên cạnh có hơn mười chai rượu rỗng, mà cô vẫn tiếp tục uống rượu.“Tiểu thư, cô không cần uống nữa! Cô đã say rồi.” Nhân viên phục vụ hoàn toàn không dám đến gần Thẩm Thiên Vi, chỉ là ở một bên khuyên can.“Tôi không có say!” Cả khuôn mặt Thẩm Thiên Vi đỏ bừng, cụp đầu xuống cô lớn tiếng giải thích, một hơi uống cạn rượu trong tay sau đó bỏ qua một bên “Tôi mới không say! Tôi rất tỉnh táo. ... Nấc, tôi còn muốn uống...rượu... Rượu ở nơi nào?”“Tiểu thư...”“Không có việc gì, để cho tôi.” Thẩm Thiên Dục bước nhanh tới bên cạnh hắn, đối với nhân viên phục vụ giương lên nụ cười dịu dàng.“À? Người mới vừa nghe điện thoại là cậu... Thật may là, cậu cuối cùng cũng tới!” Nhân viên phục vụ thấy Thẩm Thiên Dục liền vội vàng nói “Vị tiểu thư này mua rất nhiều rượu, vẫn đứng ở chỗ này uống... đã trễ như vậy tôi sợ cô ấy gặp nguy hiểm nên mới lấy điện thoại di động của cô ấy ra xem. Tôi thấy người cô ấy thường gọi điện nhất là cậu, cho nên mới gọi cho cậu.”Thẩm Thiên Dục duy trì nụ cười trên môi, gật đầu một cái “Cám ơn, anh giao cho tôi là được rồi.”Nhưng nhân viên phục vụ vẫn hỏi thêm một câu nữa “Tiên sinh, xin hỏi cậu cùng cô ấy là...”“Tôi là em trai của cô ấy.” môi mỏng của Thẩm Thiên Dục chậm rãi nói ra mấy ngay tại lúc này, Thẩm Thiên Vi vẫn ngồi chồm hổm trên mặt đất lầm bầm lầu bầu đột nhiên đứng lên, lảo đảo lôi ra quả đấm, miệng rống to “Không phải, không phải... Hắn không phải là em trai của tôi, hắn không phải là em trai của tôi, tôi không muốn xem hắn như em trai! Ô ô... Hắn không phải là em trai của tôi, không phải!”Nói xong câu đó, thân thể Thẩm Thiên Vi lảo đảo muốn ngã, Thẩm Thiên Dục kinh ngạc nhìn thấy nước mắt trên mặt cô, lòng hắn đau đớn chua xót, hắn tự tay lau đi nước mắt trên mặt cô, dịu dàng nói “Chị uống say rồi, em dẫn chị về nhà.”“Tôi không trở về nhà, tôi muốn uống rượu!” Thẩm Thiên Vi hoàn toàn không tỉnh táo, từ chối hắn, vừa đánh vừa nấc lên nghẹn ngào “Tôi không muốn về nhà, về nhà cái gì cũng không có! Tôi không muốn ở một mình.”“Không phải một mình, chị còn có em mà.” Thẩm Thiên Dục ôm thân thể của cô, cưng chiều nói.“Tiên sinh, cái đó... Hai người rốt cuộc là có quan hệ gì? Cậu thật sự là em trai của cô ấy sao?” Nhân viên phục vụ nhìn tình huống trước mắt, có chút kinh ngạc sờ sờ đầu, rất sợ mình sẽ vô tình làm hại người phụ nữ này.“Đã nói hắn không phải là em trai của tôi!” Thẩm Thiên Vi tức giận hướng về phía nhân viên phục vụ rống to, nước mắt càng tuôn ra dữ dội, cô bá đạo mà ngoan cường mở hí mắt đẹp “Hắn không phải là em trai của tôi! Cậu không được, nấc... nói hắn là em trai của tôi, nói nữa tôi sẽ không để yên cho cậu!”“Vậy hắn...” nhân viên phục vụ quẫn bách.“Hắn là người yêu của tôi! Hắn là của một mình tôi!” Thẩm Thiên Vi bĩu môi “Oa” một tiếng liền khóc lớn khiến nhân viên phục vụ càng thêm cảm thấy đau đầu. Thẩm Thiên Dục vẫn ôm cô trong tay không nói gì, tròng mắt đen của hắn trở nên tĩnh mịch mà nóng bỏng. Dục vọng bị đè nén trong lòng trong suốt bảy năm qua nhanh chóng bộc rốt cuộc là vì say nên nói bậy hay vì say mới dám nói ra lời thật lòng? Cô có biết không? Cô nói ra những lời này mà không nghĩ đến hậu quả sao? Cô có biết không... Bao nhiêu năm qua hắn rất muốn nghe những lời nói này, muốn đến nỗi máu trong thân thể đều chảy ngược viên phục vụ ngây ngốc đứng tại chỗ, Thẩm Thiên Dục ôm cô lên xe, sau đó trong đêm tối yên tĩnh, nghênh ngang rời đi.“Ưm!”Thẩm Thiên Vi rên lên một tiếng, nhanh chóng bị mang vào nhà trọ, cô bị chế ngự trên mặt tường lạnh lẽo, một giây tiếp theo, môi đỏ mọng liền bị một thứ gì đó bá đạo chặn lại, hôn đến trời long đất hấp của hắn nóng bỏng chiếm đoạt tất cả hơi thở của cô, lưỡi dài đẩy ra hàm răng, linh xảo nâng lên cái lưỡi của cô cùng nhau nhảy múa. Hắn nếm mùi vị của rượu còn lưu lại trong miệng cô càng thêm kích thích dục vọng mãnh liệt trong Thiên Vi giãy dụa thân thể, nhưng dường như cô biết được người trước mắt là ai... Hơi thở của hắn làm xáo động lòng cô, Thẩm Thiên Vi đưa tay vòng chắc cổ hắn, đói khát theo sát hắn cùng nhau chìm sâu hơn vào nụ hôn này, phóng túng chính biết nụ hôn này diễn ra bao lâu, Thẩm Thiên Dục chỉ cảm giác môi mình khẽ tê dại, hắn thở hổn hển rời đi môi cô, cái trán chống trên người Thẩm Thiên Vi, giọng nói khàn khàn mê người mà khêu gợi hỏi “Anh là ai? Thẩm Thiên Vi, nói cho anh biết, anh là ai?”Mắt đẹp của cô mông lung mở một nửa, trong bóng tối Thẩm Thiên Vi đưa mắt nhìn đôi mắt trong trẻo lóe ra tia sáng. Trong nháy mắt, đôi mắt của cô dâng lên một hàng nước, cô si ngốc nói “Thiên Dục, anh là Thiên Dục.”Hắn ảo não gầm nhẹ một tiếng, mang cô đến phòng khách, giống như mãnh thú xé rách quần áo trên người cô, chui đầu vào thân hình mềm mại trắng nõn của cô ấn lên vô số nụ hôn, “Em sẽ ép anh điên mất... Không, em đã ép anh điên lên rồi!”Thẩm Thiên Vi khó khăn kiềm chế sự giãy dụa của cơ thể, cô mặc cho hắn xé rách quần áo của mình, cởi ra cho đến khi toàn thân cô trần truồng đứng ở trước mặt hắn. Cô giống như không biết rõ tình trạng trước mắt, rồi lại giống như thật ra thì cái gì cũng hiểu, cô vội vàng lôi kéo quần áo trên người hắn, muốn gần sát hơn, cô tìm kiếm từng nơi đã từng rất quen thuộc... Nước mắt chảy xuống từng giọt, cô hôn hắn lẩm bẩm trong miệng “Thiên Dục, Thiên Dục, Thiên Dục...”Biết rất rõ là cô say rượu nhưng hắn tình nguyện tin tưởng tất cả những điều này đều là tình cảm chân thành cô chôn giấu trong lòng. Hắn một mực chờ đợi cô hiểu ra. Hiện tại, hắn có thể cho là cô thật sự đã nghĩ thông suốt hay không, cô không bao giờ sợ nữa cũng không bao giờ lùi bước.“Nói cho anh nghe, em yêu anh.” Hắn vùi đầu vào phần cao vút, nhu chuyển miên nhũ giữa vú, tham lam liếm mút mùi hương thuộc về cô. Hắn cắn bầu vú trắng noãn, chậm rãi vẽ vài vòng, cuối cùng, đem hồng nhị nhạy cảm của cô ngậm vào trong miệng, thận trọng bú, mút, trêu đùa... Hắn khẽ rên một tiếng, cuối cùng cô cũng trở về trong ngực hắn. Hắn có thể tận tình, không chút kiêng kỵ nào mà yêu cô...“Em yêu anh, em yêu anh, em rất yêu anh!” Thẩm Thiên Vi khẽ nhúc nhích, không nhịn được ưỡn ngực, đem hồng nhị mềm mại tiến sâu vào trong miệng hắn. Nước mắt kích tình chảy xuống, cô không còn phân biệt được đâu là hiện thực đâu là mộng ảo, nhưng ít ra, cô không muốn lừa gạt mình nữa... Cô đau lòng ôm lấy hắn, “Thiên Dục, không cần rời xa em, em không cách nào chịu đựng được khi anh không nhìn em! Anh nhất định phải ở bên cạnh em, không có anh ngay cả dũng khí để sống em cũng không có... Anh là của em, không người nào có thể đem anh mang đi... Van cầu anh, đừng bỏ mặc em nữa!”“Anh sẽ không, sẽ không bỏ đi nữa!” Hắn hôn xương quai xanh lần xuống cổ, sau đó một lần nữa hôn lên môi đầu tiên, hắn mới biết cô sợ hãi thế nào khi hắn rời đi, đến nỗi từng mất đi dũng khí để sống, cũng là lần đầu tiên, hắn vô cùng hối hận đối với kế hoạch của bản thân! Tổn thương cô, là điều hắn không nguyện ý thấy nhất!Thẩm Thiên Vi đưa tay vòng quanh đầu hắn, vuốt ve, lên tiếng nói “Không, anh sẽ đi, anh sẽ quên em! Anh sẽ hỏi em là ai, sẽ gọi em là “Chị hai”... Em cảm thấy mọi thứ thật đáng sợ, tại sao anh lại không nhớ ra em chứ? Tại sao anh chỉ quên một mình em? Anh đã nói anh yêu em, anh nói sẽ cưng chiều em hết mực! Thật ghê tởm, anh chỉ quên mỗi mình em, anh làm em thật đau lòng và tuyệt vọng... Thẩm Thiên Dục, tại sao anh có thể làm như vậy với em!”“Anh sai lầm rồi, là sai lầm của anh, không cần khóc nữa...” Lời của cô...Giống như ngàn mũi dao đâm sâu vào trong tim hắn, Thẩm Thiên Dục ôm cô thật chặt. Hai người vuốt ve, quấn lấy nhau thể hiện tình yêu của mình “Anh nhớ em, cái gì anh cũng nhớ cả Vi Vi, anh yêu em, cho tới bây giờ anh chưa từng quên em! Nghe kỹ đây, đời này em chỉ có thể là của anh!”Lời nói bá đạo quen thuộc lại làm lòng Thẩm Thiên Vi ấm áp. Cô khẽ khóc lên tựa sát vào người hắn, mềm mại mà khéo léo nói “Ừ, em là của anh... Em sẽ không không nghe lời, sẽ không tiếp tục chạy trốn, chỉ cần anh ở đây, bên cạnh em, muốn em làm cái gì cũng được.”“Thẩm Thiên Vi, sao em có thể hành hạ anh như thế?” Hắn thở dài một cái, nhẫn nại của hắn đã đạt tới cực hạn, ngón tay thon dài tách ra chân dài của cúi người, chậm rãi chen vào, cô vẫn thật chặt như cũ, động tác của hắn làm cho cô run rẩy, thân thể không ngừng khẽ run cô cắn môi thở dốc.“A...” Toàn bộ phần nam tính của hắn tiến vào thật sâu trong cơ thể cô, dưới sự kích thích của men rượu cô cảm thấy trống rỗng và đói khát, hai chân cô quấn thật chặt lấy eo hắn, dùng thân thể nói cho hắn biết, cô muốn nhiều hơn!Tròng mắt đen cực nóng của hắn nhìn người dưới thân, hắn nâng môi lên, không lãng phí thời gian nữa, ôm eo nhỏ của cô, thối lui khỏi, rồi một lần nữa hung hăng đâm vào...“A, ưm ưm...” Tiếng rên rỉ yêu kiều vút cao, đem ý thức mơ hồ của cô càng thêm điên vọng của hắn giống như là phải đè nén quá lâu, khó có thể nhẫn nại nữa, kịch liệt mà đem thân thể của cô nâng lên bắt đầu luật động, tiếng va chạm ám muội vang lên không dứt trong phòng khách. Thẩm Thiên Vi hòa theo bản năng của mình đem hai chân thon dài càng quấn quít thắt lưng hắn, mặc cho hắn cuồng dã mà kích động, mỗi một cái đều đâm đến chỗ sâu nhất, làm cho cô cảm thấy rất thỏa mãn....Tiếng rên rỉ ngọt ngào cùng tiếng thở dốc khàn khàn đan xen vào nhau, cuối cùng trong đợt cao trào đầu tiên hai thân thể ướt đẫm mồ hôi ôm nhau thật chặt. Thẩm Thiên Vi đã ngủ mê man không biết gì nữa còn hắn thì dịu dàng ôm lấy người trong lòng, khẽ hôn lên trán cô, môi mỏng khẽ nhếch, tựa hồ như đã có quyết đi, ngủ một giấc thật ngon, ngày mai, mọi việc sẽ thay hồi run rẩy, Thẩm Thiên Vi bỗng chốc từ trong mộng tỉnh lại, cô mở mắt ra, phát hiện không hiểu sao tim mình đập loạn đau quá, cô lấy tay gõ gõ đầu mình, cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy rồi... Cô mua rất nhiều rượu, đứng ở cửa hàng uống từng chai từng chai một...Cô chưa từng phóng túng mình như vậy, sau đó hình như cô say rượu, sau đó hình như thấy Thiên Dục... Sau đó... Thẩm Thiên Vi kinh ngạc mở to con mắt một lần nữa, cô nhìn trần nhà, xác định đây đúng là phòng trọ của sao cô trở về đây? Tối hôm qua... Cô đột nhiên như bị sét đánh trúng, những ký ức kia lần lượt trở lại trong nhất định là đang nằm mơ, nhất định là như thế. Chỉ có trong mơ cô mới có thể thấy Thiên Dục đối với cô cực kỳ dịu dàng... n ái cô kịch liệt như vậy... Là mơ, chỉ có thể là mơ.“Hi, em yêu!”Một thanh âm mê người khàn khàn đột nhiên vang lên phía sau vai, Thẩm Thiên Vi bị hoảng sợ níu chặt lấy cái mền, nghiêng đầu nhìn hướng bên cạnh, lòng của cô nhanh chóng nhảy dựng lên, si ngốc nháy mắt to, nhìn người bên phút này tròng mắt đen của Thẩm Thiên Dục mang theo sự cưng chiều nhìn Thẩm Thiên Vi, hắn đem thân thể trần trụi của cô ôm vào trong ngực, dịu dàng hôn lên “Vi Vi, tối hôm qua ngủ có ngon không?”Trên người đem lại cảm giác ấm áp nói cho Thẩm Thiên Vi biết đây là hiện thực, giọng nói quen thuộc ấy đã khắc sâu vào tận xương tủy... Thẩm Thiên Vi không chớp mắt nhìn chằm chằm người trước mặt, rất sợ chỉ một cái nháy mắt hắn sẽ biến mất không thấy đâu nữa, cô cắn môi, ríu rít khóc thút thít, bỗng dưng vùi đầu vào lồng ngực kiên cố của hắn, không ngừng nỉ non “Thiên Dục, Thiên Dục, Thiên Dục...”“Xảy ra chuyện gì?” Hắn bật cười ôm lấy cô, vuốt mái tóc dài của cô khẽ hôn.“Anh không được rời xa em.” Thẩm Thiên Vi vô dụng đưa tay vòng chặt hông hắn, có vẻ vô cùng yếu ớt. Thẩm Thiên Vi sợ rằng cô chỉ là đang nằm mơ... Coi như tất cả không phải thật, nhưng chỉ cần sự ấm áp trong phút chốc này là tốt rồi.“Anh sẽ không đi.” Môi mỏng tinh xảo của hắn khẽ nhếch, hắn nghĩ, cô gái này chắc còn chưa hiểu tình huống, nếu không, phản ứng của cô sẽ không như biết trải qua bao lâu, cô mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn, chần chờ, đưa tay sờ nhẹ gò má tuấn mỹ không tỳ vết “Thiên Dục...”“Hả?”“Em thật sự hi vọng giấc mơ này vĩnh viễn không kết thúc.” Giấc mơ này rất đẹp, hắn giống như lúc trước vô cùng dịu dàng với nhiên! Thẩm Thiên Dục thở dài, cúi đầu khẽ hôn môi cô. Giọng nói mị hoặc mê người chậm rãi vang lên “Nhìn anh, Vi Vi, đây không phải là mộng! Anh thực sự đang ở bên cạnh em.”“Không, đây là giấc mơ.” Thẩm Thiên Vi cố chấp trả lời, cẩn thận từng li từng tí hôn trả hắn, “Chỉ có ở trong mơ anh mới là Thiên Dục của em, mới có thể nhớ ra em, mới có thể đối với em dịu dàng như thế, mới có thể yêu em...”“Anh thề! Từ nay về sau, không chỉ trong giấc mơ mà ngoài đời thực anh sẽ mãi mãi yêu em, đối xử với em thật dịu dàng” Giọng nói của Thẩm Thiên Dục dịu dàng như nước.
Chinese MainlandRomanceDramaArrogant SuperiorUrbanSweet LoveFamilyMarriageMandarin Mo Ningxi played by Mo Ningxi, who had experienced betrayal and forced to leave the country, returned in a splendid manner after six years, accompanied by her adorable child, as a renowned fashion designer. Her sole purpose was to uncover the truth behind her grandfather's death and reclaim everything that belonged to her. Unexpectedly, she crossed paths with Li Xicheng played by Hu Wenxuan. The bitchy sister and the wicked stepmother continuously plotted against her, but she was unexpectedly saved by him. From then on, she became the apple of his eye, and he was determined to marry her forcefully. However, she refused to become a stepmother. Fortunately, with the assistance of the three divine treasures, Long Feng San Bao, Mo Ningxi and Li Xicheng finally came together after six years. The conspiracy from six years ago and the truth behind her grandfather's death were also revealed.
Chuyện tình giữa một cô chị gái có thân hình mềm mại, quyến rũ với cậu em trai chính là nội dung của truyện Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh của tác giả Đường đóng vai như một người chị gái luôn quan tâm, lo lắng, bảo vệ cho hắn vậy mà hắn lúc nào cũng muốn ở gần cô, va chạm với cô nhiều cũng không biết từ lúc nào cô lại có khoái cảm khi ở bên hắn, nhưng nhận biết được đây là điều không thể và cô phải rời xa hắn. Bảy năm sau khi hắn đi du học đã trưởng thành hơn rất nhiều. Lúc này hắn sẽ không để cô rời xa hắn thêm một lần nào nữa!
chỉ cho em cưng chiều anh